Vài Sự Kiện Có Ảnh Hưởng Đến Người Việt Hải Ngoại

Trong Tháng 10-2007

 

 

Nhờ các phương tiện truyền thông chúng ta được biết là trong tháng 10 năm 2007 vừa qua đă có nhiều tin tức liên quan đến t́nh h́nh Việt Nam, đặc biệt trong đó có một vài sự kiện nổi bật xảy ra tại Hoa Kỳ, nơi có nhiều đồng bào Việt Nam cư ngụ. Dưới đây chúng tôi xin được tŕnh bày với độc giả một vài vụ việc đáng chú ư xẩy ra;

 

* Thứ nhất: Đại Hội Toàn Quân Lần Thứ II, họp từ ngày 12-10-07 đến 14-10-07; đại hội lần nầy chỉ tập họp được trên 100 người, không có sự góp mặt đầy đủ thành phần thuộc các Quân, Binh chủng tham dự. Khác hẳn với Đại Hồi Lần Thứ I, được tổ chức vào tháng 9 năm 2003 đă có trên mấy ngàn người hiện diện. Dựa vào một vài sự thay đổi, tỷ như thay đổi về nhân sự, điều lệ nội quy và qua các bài phát biểu trong mấy ngày Đại Hội, một số nhà b́nh luận đă phê phán, cho đó chỉ là“rượu cũ b́nh cũ”, không đáng được cộng đồng người Việt Tị Nạn Cộng Sản lưu ư v́ từ 4 năm qua, TTCSVNCH chưa làm được một điều ǵ có ư nghĩa cụ thể, chỉ có được một lần kéo nhau tới Bức Tường Đá Đen, (nơi ghi danh 58,000 chiến binh Hoa Kỳ đă hy sinh trên chiến địa Việt Nam) để truy điệu các vị anh hùng QLVNCH được đánh giá là một hành động thiếu suy nghĩ và tréo cẳng ngổng. Thử hỏi với một nhân số đông đảo như thế, cộng thêm với ḷng nhiệt thành hăng hái buổi đầu của tất cả cựu quân nhân ở hải ngoại mà Tập Thể chưa thể hiện được một điều ǵ đích đáng và hữu ích, th́ liệu với việc một nội bộ lủng củng và nhân số ít ỏi hiện nay, Tập Thể sẽ làm được ǵ? Hăy chờ xem.

 

* Thứ hai: Việc giáo sư Nguyễn Chính Kết, một nhà đấu tranh dân chủ trong nước bí mật xuất ngoại sang Hoa Kỳ một cách lén lút, nhưng lại công khai vận động ồn ào trên đất Mỹ trong đó có việc vào Quốc Hội Hoa Kỳ để tŕnh bày về t́nh trạng nhân quyền tại Việt Nam. Trong khoản thời gian vận động với đồng hương Việt Nam tại Hoa Kỳ, ông Nguyễn Chính Kết từng cả quyết là sẽ trở lại Việt Nam để cùng các chiến hữu quốc nội tiếp tục đấu tranh chống bạo quyền CSVN. Nhưng cuối cùng th́ lại xin “tị nạn chính trị”tại Hoa Kỳ, đồng thời cũng được Khối 8406 cử làm đại diện ở hải ngoại.

Cả hai vụ việc nói trên đă được nhiều cơ quan truyền thông b́nh luận và phổ biến chi tiết. Khi có đầy đủ tài liệu và cụ thể chứng minh, chúng tôi sẽ đóng góp ư kiến trong một bài viết khác.

 

* Thứ ba: Vị tân Đại sứ Hoa Kỳ, ông Michael Michalak gặp gở người Việt tị cộng sản tại Santa Ana, Quận Cam.

Chúng tôi xét thấy đây là một việc có ảnh hưởng rất sâu đậm đến Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ. V́ thế chúng tôi mời quư độc giả cùng lượt qua vụ việc, nhờ đó hiểu biết thêm vài ư nghĩa liên quan đến sự kiện nầy. 

Khác với hai vị Đại sứ tiền nhiệm như các ông Peté Peterson và Michael Marine trước đây th́ việc tiếp xúc chính thức giữa vị đại sứ Mỹ tại nước Cộng Sản Việt Nam và với Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Cộng Sản ở Hoa Kỳ là một việc chưa hề xảy ra. Riêng với ông tân Đại sứ Michael Michalak, th́ sự việc lại khác. Lư do: trước khi đi nhậm chức vụ, ông Michael Michalak đă từng có cuộc họp mặt với một số nhân sĩ người Việt tại tư gia của bác sĩ Nguyễn Quốc Quân ở thủ đô Washington D.C; và sau đó ngay khi vừa nhậm chức vụ ở Việt Nam được vài tháng, trên đường trở về Hoa Kỳ lần đầu, ông Đại sứ đă cố tranh thủ thời gian để t́m kiếm thêm vài cuộc gặp gỡ khác ḥng thăm ḍ ư kiến một số đồng bào Việt Nam tại Orange County, được xem là “thủ đô tị nạn” của người Việt Tự Do vào ngày 14-10-2007, trong đó gồm có cuộc họp riêng tại nhà của BS Nguyễn Trọng Việt, một cấp lănh đạo của đảng Việt Tân ở ngay địa phương trong cùng thời gian nói trên.

Việc ông Đại sứ Michalak đă dành nhiều thời giờ quư báu để có những cuộc tiếp xúc và mạn đàm với người Việt hầu hiểu biết thêm nguyện vọng thầm kín cùng những thao thức của khối người Việt Tị Nạn CSVN ở Hoa Kỳ là một hành động chính trị rất khôn ngoan. Ông đến thăm để thử xem khối Người Việt Tị Nạn Cộng Sản muốn nhắn gởi và yêu cầu những điều ǵ với vị đại diện chính phủ Hoa Kỳ bên cạnh nhà cầm quyền CSVN. Đại sứ Michalak nghĩ là với khả năng và kinh nghiệm sẵn có, ông có thể vận động ngoại giao, can thiệp với chế độ đương quyền, nhờ thế hy vọng số phận người Việt trong nước có phần bớt thống khổ, đồng thời vấn đề dân chủ nhân quyền cho người dân trong nước nhờ có sự vận động của ông sẽ sáng sủa.

Hành động của ông Đại sứ trong cuộc gặp gỡ với một số nhân sĩ và đồng bào Việt Nam tại Santa Ana vừa qua là một việc làm nay tính toán và mưu lược. Điều nầy chứng tỏ ông là một nhà ngoại giao lăo luyện, chịu khó nghe tiếng nói của “đôi bên” để ứng xử sao cho phù hợp với t́nh h́nh và nhiệm vụ mà chính phủ Hoa Kỳ ủy thác. Riêng với người Mỹ gốc Việt lại càng tin tưởng vào kinh nghiệm của ông, hy vọng với tài ngoại giao khéo léo của ông nhờ đó quê hương Việt Nam của họ có thể mỗi ngày một tươi đẹp hơn.

Tuy nhiên, niềm vui chưa thành th́ nỗi lo lắng đă ụp tới. Số là trong cuộc tiếp xúc, ông tân Đại sứ nhân cơ hội nầy đă thông báo cho mọi người rơ biết, những ngày sắp tới, số du sinh Việt Nam từ trong nước đến Mỹ học sẽ gia tăng gấp bội. Và cũng vào dịp nầy đồng bào Việt Nam đă nghe ông Michalak phát biểu một câu nói “để đời”; một câu nói đáng phải suy nghĩ đểø hiểu rơ thêm chủ trương đường lối của chính quyền Hoa Kỳ đối với nhà cầm quyền độc tài toàn trị trong nước hiện nay. Ông Michalak nói:” Rồi đây, trong ṿng vài mươi năm nữa, th́ 75% trong số du học sinh CSVN hiện đang du học tại Hoa Kỳ sẽ lần lượt đứng ra gánh vác việc nước. Với nhăn quan của ông th́ chế độ lúc đó sẽ có chiều hướng thay đổi”. Ư ông muốn nói, một khi số du sinh được Mỹ đào tạo thành tài trở về nước, có cơ hội lănh đạo th́ t́nh thế lúc đó sẽ khác hẳn. Dưới sự lănh đạo của tầng lớp trẻ ắt Việt Nam có đầy đủ quyền tự do, dân chủ và nhân quyền.

Trước câu nói có vẻ khẳng định ở trên, theo nhận xét của phần lớn người góp mặt đều có chung một ư nghĩ; họ cho rằng v́ là một nhà ngoại giao bản lănh và có kinh nghiệm, ông Michalak buộc phải nói ra những lời trái với chân lư và lương tâm; ông phải nói thế nào cho đúng với chủ trương và đường lối của chính quyền Hoa Kỳ đối với chế độ CSVN hiện nay; có nghĩa là Hoa Kỳ cần phải giúp Việt Nam phát triển kinh tế do tư bản Mỹ lănh đạo để hóa giải cái quá khích của CS; bề ngoài có vẻ dân chủ nhưng bên trong đúng là kinh tế tư bản, mà chính là tư bản Mỹ đó thôi. Trong thực tế, lời phát biểu không hẵn như  ư ông muốn. Về phía người Việt cũng như những khách bàng quan và am hiểu thời cuộc, th́ họ cho rằng, lời nói của ông có phần ngây thơ và đầy chủ quan.   

Chúng tôi xin hỏi ông Đại sứ, liệu ông lấy ǵ làm bằng chứng để cụ thể chứng minh, là rồi đây khi đám du sinh loại con cháu của CSVN có cơ hội lănh đạo đất nước, họ sẽ cải cách Việt Nam theo ư người Mỹ muốn? Riêng phần chúng tôi, với sự hiểu biết bản thân và thực tế trước mắt và cứ nh́n vào gương của một nước Trung Hoa cộng sản để lấy kinh nghiệm, th́ chúng tôi lại có suy nghĩ khác hẳn với điều mà ông Đại sứ đă nói.

Ngược ḍng lịch sử chúng tôi xin hỏi? Ai đă yểm trợ mạnh mẽ nước Trung Hoa cộng sản cho bằng chính phủ Hoa Kỳ: Từ việc hất chiếc ghế Hội Viên Thường Trực Hội Đồng Bảo An LHQ (1) của nước Trung Hoa Quốc Gia Đài Loan, một người bạn đồng minh lâu đời và trung thành của Hoa Kỳ trong Thế Chiến Thứ II, để rồi thay vào đó, đem trao chiếc ghế Thường Trực vào tay chế độ độc tài toàn trị cộng sản Bắc Kinh; rồi đến việc tuồn bí mật nguyên tử giúp chế độ cộng sản Trung Hoa được vị thế mạnh để có thế “ăn nói” với Liên Xô. Ngoài ra c̣n khuyến khích một số lớn tư bản Mỹ và khối doanh thương người Tàu tung hằng tỉ tỉ đô la đầu tư vào Hoa Lục để xây dựng phát triển kinh tế, nâng cao dân sinh, nuôi mập người Tàu. Khi làm công việc nầy, Tây phương và Hoa Kỳ hy vọng, là đến lúc mà người dân Trung Hoa đă được cơm no áo ấm rồi, th́ họ sẽ tự động chuyển qua đấu tranh đ̣i dân chủ và nhân quyền, và lúc đó tư bản Âu-Mỹ sẽ thắng. Người Mỹ và Tây phương muốn thế, nhưng thực tế lại quá phủ phàng không phải như vậy! Hiện vụ việc thực sự xảy ra đă không phải theo như ư người Mỹ muốn. Trung Hoa cộng sản, gọi là Trung cộng (TC) sau khi đầy đủ nanh vuốt, đă trở thành một siêu cường về mọi mặt; từ kỷ thuật, kinh tế đến quân sự, và với một dân số trên 1 tỉ 300 triệu người, cộng với số dự trữ ngoại tệ khổng lồ (trên Một Ngàn Tỷ Mỹ Kim vào tháng 6 năm 2006); TC đă trở thành một cường quốc xuất cảng; hiện TC đang chĩa mũi dùi thọc gậy bánh xe phá Hoa Kỳ khắp nơi: Từ Iran đến Bắc Hàn qua Phi châu được coi là vùng ảnh hưởng của Âu châu tới tận sân sau của Hoa Kỳ là vùng Nam Mỹ; TC là chủ nhân ông mới của nhiều hăng xưởng và cơ sở về năng lượng cũng như nguyên liệu ở nhiều nước trên thế giới. Hiện TC đă qua mặt Âu châu độc quyền chiếm năng lượng tại Darfur, Sudan và tại Nigeria. Một điều khác vô cùng quan trọng cần chú ư, là cái mạnh của TC không phải chỉ dựa vào số vốn kỹ thuật (đă lên không gian), kinh tế, quân sự và dân số mà thôi, mà nguy hiểm nhứt là sức mạnh của Tư Tưởng; chủ nghĩa “Dân Tộc Đại Hán”, một loại chủ thuyết quốc gia cực đoan (ethno-nationalism) tức là chủ nghĩa dân tộc huyết thống mà người Tàu rất tự hào. Bây giờ thử đem cái bản lănh của “Đông Châu Liệt Quốc” của Trung Hoa ngày xưa, cộng với dân số và tài sản khổng lồ của TC hiện đứng đầu thế giới, th́ cái văn minh Âu-Mỹ ắt phải chới với. Và với niềm tự hào là Han’s ethnocentism cũng đủ làm thiên hạ điêu đứng.

Chắc chắn ông Đại sứ đă biết rơ, TC hiện rất giàu và mạnh, có thể nói đó là nhờ sự giúp đỡ của Hoa Kỳ mà có. Vậy câu hỏi đặt ra, TC hiện nay có phải thực sự là bạn của Hoa Kỳ không? Suy nghĩ như vậy không phải bi quan mà nói là Hoa Kỳ không thắng, nhưng trước mắt thửû lấy 2 sự kiện cụ thể và điển h́nh: Từ Miến Điện qua đến việc giải quyết t́nh h́nh Darfur, Sudan; tất cảû thế giới trong đó có Hoa Kỳ, một nước từng đứng trên quan điểm dân chủ và nhân quyền, là ngọn cờ tiên phong đă hăng hái đứng ra gở rối giúp Miến Điện và người dân Châu Phi, thế mà người Mỹ cũng phải ngậm đắng nuốt cay chẳng làm ǵ được v́ bị con kỳ đà TC cản mũi, và đă có bàn tay của Bắc Kinh đứng đàng sau giựt giây  phá thối. Ngay Iran, một quốc gia được xếp vào loại “trục ác quỷ” đă ngang bướng chống lại cả Liên Hiệp Quốc, Hoa Kỳ, Âu châu và cả toàn thế giới, một phần do TC “chống lưng” giúp đỡ Iran bằng cách bỏ ra hàng trăm triệu đô la gọi là tiền “đặt cọc”, ứng trước để mua dầu lửa, nhờ thế đă giúp Iran vững mạnh kinh tế nên dù bị cấm vận, Iran vẫn b́nh chân như vại để tiếp tục quậy phá Tây phương. Đừng nói đâu xa, mặc dầu Âu châu và Hoa Kỳ bằng mọi cách, áp lực buộc TC phải điều chỉnh lại đồng Nhân Dân Tệ cho phù hợp với t́nh h́nh kinh tế thế giới hiện nay, nhưng TC nhất định không chịu nhượng bộ vẫn thả nổi, dùng nó để chiếm lĩnh sức mạnh thị trường bằng cách xuất siêu khắp nơi, từ Âu châu sang Hoa Kỳ khiến tư bản Liên Âu và tư bản Mỹ điêu đứng và giẫy giụa.

Sơ lược tŕnh bày vài nét nêu trên cụ thể chứng minh để ông Đại sứ thấy, lời phát biểu của ông về vấn đề du sinh Việt Nam chỉ có tính cách ngoại giao, chứ trong thực tế không thể nào thực hiện được. Lư do: v́ chế độ cộng sản đương quyền mỗi ngày mỗi bị buộc chặt vào qũy đạo của TC khó có thể tách rời. Hơn nữa, mỗi hành động của Hà Nội trước sau đều phải có ư kiến của TC. Ngoài ra có một vài sự kiện trái ngược khác dưới đây:

 

Thứ nhất: nếu cho rằng, qua đường lối “diễn biến ḥa b́nh”, các du sinh được Mỹ huấn luyện và đào tạo, ắt chịu ảnh hưởng Mỹ để rồi trong tương lai khi có cơ hội lănh đạo th́ sẽ theo gương Mỹ cải cách chế độ và xă hội theo đường lối tự do dân chủ kiểu Mỹ. Quả thật điều nầy có vẻ không tưởng. Cụ thể chứng minh, ở Nam Mỹ, phần lớn các nhà lănh đạo có khuynh hướng chống Mỹ như Venezuela, Bolivia, Nicaragua, Equador, Brasil và Cuba v.v., phần lớn đều được giáo dục tại Hoa Kỳ thậm chí có nhiều người từng sống lâu năm tại Hoa Kỳ như Huvo Chavez va Fidel Castro v.v. thế mà đă mấy ai theo gương bắt chước chính quyền Mỹ, cải cách xă hội, cho dân bản địa được hưởng quyền tự do, dân chủ và nhân quyền như hiến chương LHQ ấn định; bọn chúng không tăng cường áp đặt chế độ độc tài quân phiệt để đàn áp bóc lột dân chúng địa phương là một điều may lắm rồi.

 

Thứ hai: Một điều quan trọng cần chú ư, lớp con cái của cán bộ CSVN khi đă được ưu tiên tuyển qua du học tại Hoa Kỳ th́ chắc chắn chúng được trang bị đủ tính “trí thức”, tức đă có chủ trương đặt nặng vấn đề bảo vệ quyền lợi của bọn tư bản đỏ cao hơn yếu tố t́nh cảm của người Á đông. Biết là tâm lư người đông phương dù có mang thú tính cộng sản chăng nữa, nhưng c̣n đôi chút t́nh cảm; có thể nhường nhịn một vài mặt. Tuy nhiên một khi đă học tập theo phương pháp thực dụng của Mỹ và đă trở thành trí thức và “duy trí” rồi, th́ chúng nó sẽ triệt để bảo vệ quyền lợi của chúng mạnh hơn cả bố mẹ chúng trước đây. Và lúc mà bọn nầy đă đứng trên vị thế quyền lợi, th́ chỉ biết nghĩ đến biện pháp bảo vệ quyền lợi. Vậy ai đó đụng chạm đến quyền lợi của bọn chúng ắt sẽ bị thẳng tay tiêu diệt không khoan nhượng. Với t́nh trạng nầy th́ làm sao có việc cải tổ xă hội và nghĩ đến chuyện chia bớt phúc lợi cho người khác.

 

Xin nhớ, CSVN hiện đang bị TC khống chế về mọi mặt, chế độ Hà Nội càng ngày càng bị buộc chặt vào qủy đạo của Bắc Kinh. Ngoài ra, bọn đương quyền Hà Nội vẫn c̣n lưỡng lự, và luôn luôn lo ngại tự hỏi, nếu bất đắc dĩ  mà có cuộc trực tiếp đối đầu giữa Việt Nam với TC, th́ liệu Hoa Kỳ có đứng ra “chống lưng” giúp đỡ hay lại “phủi tay” làm ngơ như người Mỹ từng áp dụng với Việt Nam Cộng Ḥa trước đây? CSVN chắc c̣n nhớ măi câu nói bất hủ của cựu Tổng thống Nixon mà bọn lănh đạo cộng sản chóp bu vẫn măi c̣n ám ảnh trong đầu về câu nói nầy. Cựu Tổng thống Richard Nixon từng nói: “Làm kẻ thù của Hoa Kỳ dễ hơn là làm bạn; v́ kẻ thù c̣n được o bế, được viện trợ, c̣n làm bạn mà không theo đúng đường lối sẽ bị triệt hạ không dung thứ”.

Nêu lên một vài sự kiện trên để chứng minh, lời phát biểu của ông tân Đại sứ về vai tṛ của du sinh cộng sản trong tương lai ở Việt Nam có phần  mơ hồ và không thực tế.

Theo chúng tôi biết chắc chắn Hoa Kỳ đă có chủ trương và ông Đại sứ đang âm thầm tiếp tục theo dơi, dù bất cứ nơi đâu và ngay cả tại Việt Nam; muốn hóa giải được cái nạn độc tài tham nhũng toàn trị của một chế độ gian ác như Việt Nam hiện nay, th́ chỉ có con đường duy nhất, làm thế nào tách rời Quân Đội mà bọn CSVN gọi là Lực Lượng Vơ Trang ra khỏi tay bọn cầm quyền thống trị. Vận động thế nào để hướng dẫn, đưa quân đội trở lại vai tṛ lư tưởng của họ là: Giữ ǵn biên cương, b́nh định lănh thổ và bảo vệ đồng bào lương thiện. Quân đội từ nhân dân mà ra, và v́ nhân dân mà chiến đấu. Quân đội là một công cụ chiến đấu để bảo vệ Tổ Quốc, chứ không phải là phương tiện cho một thế lực phản động nào dựa vào đó để ức hiếp đồng bào.  Một khi Quân Đội không c̣n là chỗ dựa của bọn cộng sản thống trị để chúng tiếp tục sử dụng lưỡi lê và họng súng đàn áp và bóc lột đồng bào nữa, th́ lúc đó người dân mới dễ dàng trong cuộc đấu tranh chống lại bạo quyền cộng sản, và mới thực sự được tự do để nói chuyện đấu tranh đ̣i quyền dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam. Thực hiện được điều đó mới mong đưa xă hội Việt Nam trở về lối sống văn minh, có đầy đủ tự do,  dân chủ và nhân quyền. Mong thay

 

Phùng Ngọc Sa

 

 

(1) – Hội Đồng Thường Trực Bảo An Liên Hiệp Quốc, buổi đầu gồm có 5 nước: Liên Xô, Hoa Kỳ, Anh, Pháp và Trung Hoa Quốc Gia. Về sau nước Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Hoa vào thay thế Trung Hoa Quốc Gia giữ chiếc ghế Thường Trực nầy.

.