Chuẩn bị cho cuộc diễn hành trên đường tự-do

--------------- -Việt-đạo Quang ---------------

      Những cuộc tranh đấu trong cũng như ngòai nước là báo hiệu của một biến cố lớn sắp xảy ra cho đất nước.  Một số người đã đưa ra những chiến lược ngăn chận kế họach chia rẽ và đánh phá của Việt-gian CS.  Điểm này chứng tỏ rằng bọn chúng đã thất bại trong chiến dịch tiêu diệt tinh thần dân tộc của người Việt.  Sự đề kháng tuy bị kìm hãm nhưng vẫn còn đó.  Nhiều người nao nức giành lại tự do và nhân quyền cho quê hương.  Các phong trào như đòi lại tên thành phố Sài-Gòn, đòi lại đất, đòi lại lẽ công bằng cho công nhân, đòi lại nhà cửa, tất cả đều là bước đầu dẫn đến phong trào đòi lại toàn lãnh thổ.  Dẫu bọn cướp có nhân nhượng trả lại một vài quyền lợi cho cá nhân hay cho tập thể nào đi nữa người ta cũng nhận thấy rằng nếu không lấy lại tổ quốc bây giờ thì chẳng bao lâu cả nước cũng bị dâng cho Tàu cộng; và như thế những quyền lợi nhỏ bây giờ sẽ trờ thành con số không lần nữa.  Tuy nhiên, như các nhà cách mạng yêu nước chống Pháp đã từng nói: ‘Đừng lo người dân không đòi lại được tự do, hãy lo là khi có tự do thì người dân sẽ làm gì với quyền tự do của mình.’  Để chuẩn bị cho một cuộc diễn hành trên đường tự-do hẳn có rất nhiều khía cạnh cần xét đến.  Người viết xin chỉ nêu ra hai khía cạnh sau: 

Hồi phục chính nghĩa của lịch sử dân tộc: 

     Sau bao nhiêu năm bị kìm kẹp và nhồi sọ, nhiều người đã không có cơ hội để tìm hiểu chính sử của đất nước, nhất là thế hệ trẻ: những người đã được đào tạo bởi chính sách lừa bịp của Việt-gian CS.  Dẫu sau này họ có thấy sự khác biệt giữa Quốc-Gia và Việt-gian họ cũng không ý thức rõ được tội đồ của đảng Việt-gian CS với dân tộc.  Phải nói là nhiều dòng sử trên thế giới đã ghi nhận công lao của bọn Việt-gian trong cuộc đấu tranh cho nền tự trị của đất nước.  Điều này gây hoang mang cho những sinh viên muốn tìm hiều về lịch sử Việt Nam.  Tuy nhiên, điểm không thể chối cãi được là dòng sử được công nhận là dòng sử của kẻ thắng.  Chúng ta không thể ngây thơ mãi mà mong người ngoài nói sự thật về lịch sử dân tộc.  Các biến cố xảy ra trên thế giới cho thấy là các tổ chức quốc tế như Liên-hiệp-Quốc chỉ lên tiếng về một vấn đề gì khi có đụng chạm đến quyền lợi của các nước hội viên.  Những vấn đề như nhân quyền, công lý chỉ là điều kiện buôn bán.  Nếu phải kêu một thằng ăn cướp bằng ‘Ngài’ để có lợi trong giao dịch kinh tế hay chính trị thì họ không ngần ngại xưng hô như vậy.  Đã như thế thì lẽ nào họ lại sửa lại dòng sử bất chính để cho dân tộc họ phê phán.  Muốn có được dòng sử đúng đắn cho dân tộc thì người Việt-Nam phải tự mình tìm hiểu lấy sự thật.  Khi biết được sự thật thì không ai có thể để cho bọn Việt-gian CS nắm quyền cai trị đất nước nữa.  Và một khi đảng Việt-gian đã bị lật đổ để được thay thế bằng một chính quyền biết lo cho dân thì thế giới tất nhiên phải sửa lại dòng sử mà họ viết về Việt-Nam.  Tuy nhiên, làm thế nào người Việt tự do có thể kiếm ra được những hồ sơ trung thực để viết lên trang sử của mình?  Xin thưa hãy so sánh các lời bàn về những biến cố trong qúa khứ và những diễn tiến ở hiện tại. 

     Một số trí thức ngựa cho rằng mặc dù Việt-gian CS có tội với dân tộc nhưng chúng cũng có công đánh đuổi thực dân Pháp.  Nhưng, như nhà báo Việt Thường đã phân tích, từ khi đảng Việt-gian CS khơi mầm cho đến nay, chúng không làm bất cứ điều gì với mục đích phục vụ dân tộc.  Hỏi rằng nếu nói như vậy thì tại sao hồ chí minh lại lãnh đạo quần chúng đánh đuổi thực dân Pháp?  Xin thưa, hồ chí minh chỉ dùng quân đội để tranh quyền lợi với Pháp chứ không có ý định đánh đuổi thực dân.  Điển hình là sau đệ nhị thế chiến, chính y đã ký hiệp định sơ bộ để công nhận Việt-Nam là nước bảo hộ của Pháp.  Chính y đã đón mời quân đội Pháp vào Hà-Nội và lợi dụng Pháp tiêu diệt các đảng phái chống Pháp.  Đám trí thức ngựa biện luận rằng sở dĩ cáo hồ làm như vậy là vì y chọn theo Pháp hơn là theo Tàu.  Tuy nhiên, quân đội của Tưởng Giới Thạch rút ra khỏi Việt-Nam một tuần trước khi cáo hồ ký hiệp định với Pháp.  Hơn nữa, nếu lúc đó y công khai theo Pháp thì sẽ mất uy tín với người dân.  Cái gọi là thỏa hiệp với Pháp để tránh đổ máu chỉ là cái cớ.  Thực ra họ hồ đã mời Pháp trở lại và chỉ điểm cho Pháp tiêu diệt những nhà cách mạng có uy tín.  Sau khi các lãnh tụ của các đảng phái chống Pháp bị tiêu diệt, cáo hồ nghiễm nhiên thâu tóm các đảng viên của họ và tự tôn là kẻ lãnh đạo chống Pháp duy nhất.  Những người Quốc-Gia, vì lòng yêu nước đành phải cúi mình chịu dưới sự lãnh đạo của tên cướp.  Vậy nên, sự thành công trong công cuộc chống Pháp là công lao của người dân chứ không phải của bọn cướp. 

     Phải chăng đây là lời vu khống vô cớ cho hồ?  Để tìm ra câu trả lời xin hãy nhìn vào hành động thực tại của bọn Việt-gian CS trong việc Tàu cộng cướp quần đảo Trường-Sa và Hòang-Sa.  Lại một lần nữa, chúng ta thấy bọn cướp muốn đem bổn cũ ra xài lại: chúng muốn lãnh đạo người Việt trong cũng như ngoài nước chống lại bọn Tàu ngoại xâm mà chính bọn chúng đã dâng đất và dâng biển cho.  Nếu thành công thì một lần nữa bọn Việt-gian lại giành công về chúng.  Nếu thất bại thì chúng cũng thủ tiêu bớt được một số người có tinh thần dân tộc.  Chỉ cần để ý một chút chúng ta có thể thấy rằng sở dĩ Pháp đóng vai trò quan trọng trong việc chia đôi đất nước ở hiệp định Geneve là vì giữa Pháp và đảng Việt-gian CS đã có những thỏa hiệp có lợi cho đôi bên.  Đã thua trận ở Điện-biên-Phủ thì tại sao Pháp lại giúp cho tập đoàn Việt-gian ở hiệp-định Geneve?  Sở dĩ Pháp làm như vậy là vì Pháp đã nhận thức được rằng thà giúp một thằng ăn cướp mà mình có thể thỏa hiệp với nó còn hơn là giúp một dân tộc muốn đá mình ra khỏi nước của họ.  Những quyền lợi lặt vặt như các vụ buôn bán quặng mỏ làm lợi cho nước Pháp và làm đầy túi bọn Việt-gian.  Bấy lâu nay tuy những dịch vụ này không được công khai nhưng cũng không tránh khỏi để lại chứng tích. 

Khi biết rõ được chân tướng của bọn Việt-gian, chúng ta cần phải chuẩn bị đầy đủ dẫn chứng để viết lại dòng sử trung thực của dân tộc, lấy lại chính nghĩa cho những người đã vị quốc vong thân. 

Trưởng thành trong tư tưởng và trách nhiệm 

     Từ khi phải rời bỏ quê hương, nhiều người đã không ngừng hòai tưởng đến nơi quê cha đất tổ.  Sau khi ổn định và thành công trong việc xây dựng cơ ngơi, họ mong muốn góp phần vào tu sửa đất nước, hy vọng giúp tay trong việc thay đổi dân trí.  Tuy nhiên, một số người vẫn chưa ý thức rằng bạo quyền Việt-gian CS là một đảng cướp không có một ý thức hệ nào cả.  Đối với bọn  không có ý thức hệ mà lại mong thay đổi ý thức của chúng thì nếu không phải là ngây thơ thì là điên khùng.  Một số người lại quan niệm rằng, dẫu Việt-gian CS có tàn bạo nhưng những người may mắn thóat ra hải ngọai không thể làm ngơ trước nỗi đau khổ của những người còn lại.  Lẽ tất nhiên, khi chứng kiến cảnh đọa đày của dân tộc, chúng ta ai cũng chạnh lòng muốn làm một điều gì để xoa dịu nỗi đau đớn của đồng bào ruột thịt mình.  Tuy nhiên, muốn cứu một người sốt thương hàn mà cho họ ăn vịt quay là hại họ.  Mặc dù thân thể người bệnh suy nhược cách mấy, phép chữa trị không nên chỉ lo bổ mà không lo khu trục tà khí bên trong.  Nếu chỉ lo bồi bổ không thì chỉ nuôi bệnh trong người họ.  Phép chữa một dân tộc cũng vậy: chúng ta không thể để Việt-gian CS lợi dụng lòng từ tâm của mình với dân tộc để kéo dài thêm tuổi thọ của chúng.  Hãy nhìn tấm gương những người làm thiện nguyện trên thế giới: điển hình như trong Liên-hiệp-Quốc, có bao nhiêu người bỏ công của và sức lực để góp phần vào việc phục vụ cho chính nghĩa.  Thế nhưng, các họat động của Liện-hiệp-Quốc đều do sự quyết định của những nhà chính trị từ các nước hội viên.  Thử hỏi xem từ trước đến nay, họ quyết định mọi việc vì chính nghĩa hay vì quyền lợi riêng của họ?  Những vấn nạn trên thế giới được Liên-hiệp-Quốc nêu ra là vì nhân quyền hay vì lý do chính trị?  Mặc dù chúng ta cần giúp đồng bào mình hồi phục lại sức khỏe về thể xác nhưng điểm quan trọng hơn hết là phải giúp họ phục hồi về mặt tinh thần.  Điều mà người thầy thuốc không thể quên là:  Còn thần thì sống mất thần thì chết.  Dù người hư yếu cách mấy mà tinh thần còn thì còn chữa được.  Trái lại dù người béo mập mà tinh thần mất thì không thuốc nào chữa được. 

     Một điểm khác chúng ta cần lưu ý là phải cảnh giác bọn ăn trên ngồi chốc như đám Việt Tân, muốn hòa hợp hòa giải với đảng cướp Việt-gian CS hòng mong chia ghế với chúng.  Chúng ta cần phải tỉnh táo để tránh bị bọn chúng xách động.  Dẫu sau này đất nước có thoát khỏi ách nô lệ của đảng Việt-gian chúng ta cũng không thể để cho đám ái hữu hải ngoại của đảng cướp chỉ đạo cho chúng ta.  Các tổ chức của chúng tuy đã nhiều phen lừa bịp dân chúng hải ngọai, và được sự tài trợ của Việt-gian CS nhưng nếu không có sự ủng hộ của người dân, chúng vẫn không thể dùng đô la mà ngăn chận cuộc nổi dậy của toàn dân.  Chúng ta không thể vì cả nể hay vì cảm tình cá nhân mà chần chờ trước một biến cố lịch sự đang chờ chúng ta góp tay.

 

     Dường như trong hòan cảnh hiện nay, người ta khó có thể phân biệt giữa minh-chúa và bá-đạo.  Tuy nhiên, chúng ta không thể ngồi đó đợi cho ai đó làm xong công việc phục quốc, tái thiết lại quê hương tốt đẹp rồi mới ủng hộ họ.  Trước khi nhận ra tiếng nói của vị lãnh đạo dân tộc, ta cần phải nhận ra tiếng nói của lương tâm:  hãy kêu gọi nhau tránh vì lợi nhỏ mà hại việc chung, tránh vì một mảnh đất hay một căn nhà mà làm mất cả đất nước.

      Quyền tự-do mua lại bằng đô-la sẽ theo giá trị của đô-la mà tồn tại.  Quyền tự-do mua lại bằng sự thỏa mãn cá nhân sẽ theo cái cảm xúc cá nhân mà tồn tại.  Quyền tự-do mua lại bằng lương-tâm sẽ theo chính nghĩa mà tồn tại.

 Việt-đạo Quang