S.O.S về sự bạc nhược của chính quyền VN

( Thư gửi từ Sài G̣n)

 

Kính gửi Ban Biên Tập, 

Tôi viết lá thư này mong nhận được sự đồng cảm, sự chia sẻ cho tâm trạng một người dân b́nh thường như tôi. Cũng xin thể tất cho tôi viết không được mạch lạc cho lắm, v́ tâm trí tôi đang bị rối loạn, hoang mang, cay đắng … 

Vài bữa nay ở Sài G̣n nhiều việc càng nghĩ càng đớn đau.

Tôi có một cậu con trai, năm nay 17 tuổi, cái độ tuổi chuẩn bị cho nghĩa vụ quân sự. Theo suy nghĩ thông thường, đến tuổi th́ phải đi bộ đội, đi để giữ ǵn đất nước. Thế nhưng, theo những diễn biến những ngày gần đây tại Sài G̣n, tôi bị day dứt : tôi sẽ cho con tôi đi bộ đội, theo luật qui định về nghĩa vụ quân sự, nói là đi để giữ ǵn biên cương của tổ quốc Việt Nam. Có thật vậy không ? Hay là đi để bảo vệ Đảng Cộng sản VN ?

Tôi, cũng như bao bậc cha mẹ khác, rứt ruột đẻ con, nuôi con ăn học trưởng thành, để rồi giao con ḿnh đi cầm súng để bảo vệ cho nhóm cầm quyền Đảng Cộng sản VN th́ đau quá, nhục quá ! Tôi muốn mọi người ở ngoài biên cương VN biết được sự thật sau : ở các tổ dân phố, các phường vài ngày qua tổ chức họp người dân, yêu cầu các bậc cha mẹ, người lớn kiểm soát không cho con của ḿnh tham gia biểu t́nh (nghe nói vào ngày chủ nhật sắp tới).

Mà biểu t́nh chống ai ? Chống Trung Quốc ngang nhiên lập thành phố trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Một chính quyền ǵ mà lại ngăn cản người dân biểu thị ḷng yêu nước ? Tôi thật không hiểu nổi. Tôi ngồi dự họp tổ dân phố, nghe người ta phổ biến là trong cuộc biểu t́nh vừa rồi, có người dẫm lên lá cờ Trung Quốc, và đó là “quá khích”. Trời ơi ! Trong khi bọn Trung Quốc dẫm đạp lên mảnh đất Tổ quốc VN th́ không sao, c̣n người dân VN ḿnh dẫm lên lá cờ v́ quá uất ức th́ chính quyền VN e ngại “làm tổn hại đến quan hệ hai nước VN – TQ”, chính quyền tổ chức những cuộc họp “khủng bố” tinh thần của chính người dân VN ! Không có văn bản, mà ranh ma tổ chức thông báo miệng đến các tổ dân phố.

Tôi bần thần tự hỏi, chính quyền hiện hành có c̣n là chính quyền của dân tộc VN hay không ? Tự hỏi để rồi ngầm trả lời : không, không, không , chính quyền này không phải là của dân tộc VN, mà là chính quyền của đảng cộng sản VN ! Tôi và bao bậc cha mẹ khác lẽ nào đưa con ḿnh đi cầm súng để bảo vệ đảng nô lệ như thế này ??? Tôi đă rớt nước mắt. Tệ hại quá, tôi phải “nướng” con tôi cho lũ cầm quyền phản dân tộc này ? Tôi sẽ phải làm thế nào ? Cầm súng bảo vệ đất nước th́ tôi không sợ, cầm súng chống bọn xâm lấn Trung Quốc th́ tôi sẵn sàng đưa con tôi lên đường ! C̣n cầm súng, hi sinh con cái chúng tôi cho quyền lợi riêng của đảng cộng sản VN th́ khác nào sự ngu xuẩn, hơn nữa, đó là sự nhục nhă ! C̣n nếu không đưa con đi nghĩa vụ, tôi sẽ bảo nó trốn cách nào ? Giá như gia đ́nh tôi có tiền của, như đám cán bộ nắm quyền, tôi sẽ “chạy” được cho con ra nước ngoài du học. Hàng triệu gia đ́nh như gia đ́nh tôi phải chạy ăn từng bữa th́ làm ǵ có khả năng cao sang đó ? Chúng tôi sẽ đưa con cái chúng tôi trốn đi đâu ?

Tôi đang phải trốn chạy, ngay trên chính quê hương VN của ḿnh sao ???

Một sự thật nữa : ở các trường đại học, trong vài ngày qua, xuất hiện cái sự “phổ biến” từ phía đoàn thanh niên cộng sản HCM, cũng là phổ biến miệng, không ra văn bản, cho biết là những sinh viên vừa qua tham gia biểu t́nh sẽ bị đuổi học ! Yêu nước th́ bị đuổi học ! Đ̣n phép khốn nạn này, tôi nghĩ, làm cho nhiều sinh viên nghèo khó rụt rè, sợ hăi. Cả một tương lai tối sầm, thất học th́ làm sao thay đổi cuộc đời, giúp đỡ gia đ́nh ? Cứ ngỡ là biểu thị ḷng yêu nước, sẽ được chính quyền ủng hộ ! Chính quyền này, đảng cộng sản VN này không dám trấn áp người biểu t́nh (sẽ ăn nói ra làm sao trước dân, khác nào lộ ra bộ mặt bán nước, nô lệ ngoại bang), thay v́ thế đi trấn áp ngầm !

Làm cách nào để giúp người dân VN thoát khỏi nỗi nhục này ?

Thông cảm cho tôi, khi nỗi sợ của tôi vẫn c̣n : viết lá thư mà không dám kư tên thật (cũng xin quí vị đừng nêu nickname, đừng nêu địa chỉ email của tôi). Tôi cầu khẩn quí vị lên tiếng trước quốc tế, cho biết rơ ràng những thủ đoạn hèn hạ kể trên (họp tổ dân phố, họp trong truờng đại học, để khủng-bố-tinh-thần) của chính quyền VN (nói đúng hơn là chính quyền của đảng cộng sản VN) để đè bẹp ḷng yêu nước vừa trồi dậy th́ phải chết tiệt hẳn. Xin quí vị lên tiếng thay cho tôi, lên tiếng giùm cho người dân trong nước VN. Được vậy, tôi sẽ nhớ ơn đến tận cuối đời.

Ngày xưa, Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc bán nước, đáng phỉ nhổ ! Lúc Thống, Tắc bán nước th́ có bao giờ chúng dại mà nói thẳng ra trước toàn dân, mà chúng cũng phải đưa lư do về xây dựng quan hệ hữu hảo với thiên triều chứ ! Tôi đang nh́n thấy một kịch bản được lặp lại. 

                Kính thư,

                Một người bố gia đ́nh vừa sợ vừa uất.